Home / Bài văn mẫu lớp 8 / Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

Bài làm

Hôm nay, ở ngã tư chờ đèn đỏ, tôi lặng ngắm thành phố chuyển động như chưa bao giờ dừng lại, bỗng bồi hồi nhớ cái gọi là ngày xưa. Nhớ lần đầu tiên tôi bỡ ngỡ đến trường, nhớ những chiếc lá vàng cuối thu và bầu trời xanh cao vời vợi năm ấy.

Có lẽ chúng ta đều có nhiều những ngày đầu tiên. Nhưng có lẽ chẳng gì thiêng liêng và gợi nhớ cho bằng ngày đầu tiên đi học. Tôi nhớ những câu văn của Thanh Tịnh: hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và lòng tôi lại bâng khuâng nhớ về ngày đầu tiên tôi đi học. Có lẽ, ngày đầu tiên ấy là một cái gì trong sáng và hồn nhiên lắm. nó là mảnh kí ức ngọt ngào mà có chăng sau này trên dòng đời vội vã tấp nập ta không còn như vậy nữa.

Tôi nhớ như in, ngày đầu tiên ấy, tôi được mẹ đèo trên chiếc xe đạp cũ. Trên con đường gồ ghề và thân thương quen thuộc, tôi ngồi sau xe áp mặt vào tấm lưng gầy của mẹ. con đường thân thuộc hàng ngày hôm nay sao bỗng dài ra hơn thường lệ, bỗng nhiên thấy nó sao vừa lạ vừa quen. Tôi bỗng có cảm giác như một người xa quê lâu ngày mới trở về nơi này vậy. trong lòng xốn xang bao nhiêu câu hỏi: liệu cô giáo có xinh như nàng tiên trong truyện cổ không, lớp học mới ra sao, mình sẽ học những gì…Chao ôi, tôi không ngừng thoát khỏi những suy nghĩ non nớt ấy, và chỉ muốn được giải đáp tức thời.

Dần dần, xe lăn bánh và cuối cùng cũng đã đến ngôi trường thân yêu. Nó khang trang và xanh màu xanh cây lá. Nó đẹp như một bức tranh mà cô nhóc bé tí hon như tôi vô tình lạc vào vậy. nhưng tôi bỗng dưng sợ. Sợ cảm giác rời xa bàn tay mẹ, sợ cảm giác gặp những người bạn chưa quen. Sợ cảm giác mình bị lạc. Chao ôi là buồn, là vui, là hồi thấp thỏm mong cầu. Mẹ dắt tôi vào lớp học. Phía trước tôi là cô giáo. Cô mặc chiếc áo dài màu tím Huế. Tôi thấy cô đẹp dịu dàng quá, đến nỗi tôi chẳng rời khỏi mắt. nhưng cô là một người xa lạ, một người đẹp trên cao mà tôi vốn quen chăn trâu cắt cỏ chưa bao giờ biết tới. mẹ trao tôi cho cô. Tôi bẽn lẽn nắm vạt áo mẹ và đôi mắt non nớt thơ ngây của tôi rơm rớm. Mẹ xoa đầu tôi nhè nhẹ và nói:

-Con yên tâm, chiều con sẽ lại về với mẹ mà.

Nghe mẹ nói vậy, tôi yên tâm đôi chút. Rồi cô giáo nắm lấy bàn tay tôi, có cái gì thật ấm và nóng mà tôi cảm nhận từ đôi mắt, từ dáng vẻ và bàn tay này nữa của cô. Và dường như trong phút chốc, khoảng cách xa lạ ban đầu bỗng dưng bị xóa bỏ. Tôi đặt bàn tay non nớt của mình lên tay cô và theo cô vào lớp.

Buổi học đầu tiên ấy, cô nói với tôi về tình bạn. cô bảo rằng thanh xuân và bây giờ, ngay lúc này là tuổi thơ của các em. Cô đã đón nhận và hứa sẽ nuôi dưỡng tâm hồn các em, để nó như mầm xanh không ngừng vươn sống. cô cho tôi tình yêu thương và sự trìu mến ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô hiền lành và ấm áp, thân thiện và dễ gần như người mẹ vậy. trong giờ học, cô đến bên nắm bàn tay nhỏ của tôi, uốn từng nét chữ. Cô rất nhẹ và dịu, hương thơm thoang thoảng của cô khác hẳn với mùi đất đai và những đồi cỏ xanh mướt tôi cảm nhận. chao ôi, cảm giác đầu tiên ấy, vừa rạo rực mà vừa say mê.

Chiều, tiếng trống tùng, tùng, tùng tôi được ra về. Mẹ đã đợi sẵn ở cổng chờ tôi. Tôi mỉm cười theo mẹ, trên đường về ríu rít kể cho mẹ nghe về buổi học đầu tiên. Về những bỡ ngỡ, và ngây dại, về những nụ cười và giọt nước mắt thần tiên.

Mỗi người đều có một tuổi thơ, một ngày đầu tiên rất riêng, và rất nhớ như thế. Hôm nay, giữa những ngày của tuổi đôi mươi, lòng đầy thổn thức bỗng ngập ngừng muốn ngủ quên trên chiếc thuyền mơ ước chở về tuổi xưa: Ngày đầu tiên đi học.

Check Also

caybuttre img - Kể về một lần trót xem nhật kí của bạn

Kể về một lần trót xem nhật kí của bạn

Kể về một lần trót xem nhật kí của bạn Bài làm Tình bạn là …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *